Wednesday, 01/12/2021 - 04:58|
Chào mừng bạn đến với cổng thông tin điện tử của Trường THCS Xương Giang

Người thầy đầu tiên

                                                          Bắc Giang, ngày 17 tháng 11 năm 2021.

Gửi cô Nguyễn Thị Hoan - Giáo viên Tổng phụ trách Đội trường THCS Xương Giang - người thầy đầu tiên và mãi mãi của con.

Bánh xe thời gian cứ chầm chậm lăn trên con đường dài rộng của cuộc đời. Nói là chầm chậm  nhưng khi ngoái đầu nhìn lại, con mới chợt thảng thốt nhận ra, mái tóc cô nay hoa râm, nơi đuôi mắt ngày một hằn rõ vết chân chim …Phải chăng, vì thế mà ngày 20/11 này, trong sâu thẳm trái tim của của một đứa trẻ ương bướng như con đã rất muốn được tri ân, muốn được cảm cô -  người thày đầu tiên, người đã dạy em bao điều lớn lao và kì diệu – thật nhiều !!!

Cô kính yêu ! Cô đối với con là một người đặc biệt lắm! Có lẽ vì đã quá quen thân, nên chỉ cần thoáng qua một chút, hay thậm chí ở giữa đám đông, con cũng có thể nhận ra cô với những nét đặc điểm ngoại hình quá đỗi thân thuộc từ mái tóc ngắn màu nâu hạt dẻ được uốn xoăn gọn gàng đến nước da ngăm, dáng người khỏe khoắn cùng những bước chân đầy năng động và đặc biệt nhất có lẽ là nụ cười – một nụ cười đầy tự tin và tỏa nắng. Con còn nhớ những lúc ôn thi học sinh giỏi, con cũng có mệt mỏi, cũng có áp lực nhưng may mắn thay, cạnh bên con luôn có cô. Cô luôn nhìn mọi việc theo chiều hướng tích cực, để rồi nở một nụ cười thật tươi và động viên con bước tiếp. Có lẽ cô không biết, hoặc cô cũng chẳng nhận ra nụ cười của cô lại có sức mạnh kì diệu đến thế nhưng để con làm 1 phép so sánh cho dễ hiểu: nếu ví con như một chiếc điện thoại hết pin, thì nụ cười của cô lại giống một chiếc sạc có công suất cực đại, khiến cho chiếc điện thoại kia một lần nữa trở nên “tràn đầy sức sống”. Vậy nên, cô phải cười thật nhiều lên cô nhé, cười thật nhiều với con, với mọi người xung quanh, như cách trước giờ cô vẫn luôn như vậy!

Con là một học sinh ban xã hội, còn cô lại là một giáo viên dạy tự nhiên. Con hay mơ mộng, cô lại là một người rất thực tế. Con trẻ con, bướng bỉnh, còn cô lại đôi khi có phần nghiêm khắc. Bấy nhiêu thôi cũng đủ để thấy sự tương phản giữa 2 tính cách cô nhỉ. Cô và con tất nhiên không thể tránh khỏi những “hờn dỗi”, những “cãi vã vu vơ”. Nhưng cô ạ, con tin rằng sự kết nối mạnh mẽ và bền vững nhất chẳng gì khác chính là sự kết nối từ trái tim đến trái tim. Con không biết phải nói cảm ơn cô bao nhiêu cho đủ. Chính cô là người dìu dắt con từ những bước chân chập chững đầu tiên, từ cách bi bô gọi “bà”, gọi “mẹ”, từ khi con còn là một đứa bé đen nhẻm gầy nhòm, cho đến nay con đã sắp trở thành một thiếu nữ,…Từ những câu chuyện nhỏ bé nhất, từ tranh nhau mẩu bánh gói kẹo ở lớp, tới những vấn đề mang tính bước ngoặt của cuộc đời, cô ạ, cô luôn là “địa chỉ đỏ”, là điểm đến an toàn và tin cậy nhất của con mỗi khi con lạc lối và cần trợ giúp. Mỗi lần con vấp ngã, cô không trực tiếp kéo con đứng dậy, cô chỉ con cách mạnh mẽ đứng lên từ những cú ngã, học cách tự lập, để còn chống chọi với cơ hồ những khó khăn của cuộc đời. Nhưng cô ơi, con luôn biết rằng, dù con có ngã đau, có bầm dập, dù con có là bất cứ phiên bản nào của chính con đi nữa, thành công hay thất bại, xinh đẹp hay xấu xí, thì ở đó vẫn luôn có cô, âm thầm nâng đỡ và dìu bước con đi.

Cô ơi, con biết rằng bản thân con vẫn còn nhiều lắm những thiếu sót, những ương ngạnh. Nhưng kì thực, con cảm thấy may mắn vì bản thân con vẫn còn đó nhiều những khuyết điểm, để tiếp tục được cô uốn nắn, được cô chỉ dạy và bảo ban. Bởi đối với con, cô chính là cả tuổi thơ, và cũng chính là cả chặng đường dài phía trước. Con muốn cảm ơn  cô nhiều song cũng muốn xin lỗi cô  thật nhiều, xin lỗi cô vì những khoảng thời gian con đã rất ngỗ ngược và vô lý vì những hành động và lời nói thiếu lễ độ của mình. Con cũng cảm ơn cô vì đã chịu đựng con, chịu đựng tính khí khó chịu, chịu nghe con càm ràm, chịu nghe những câu chuyện trẻ con và giọng hát như “vịt đực” của con mỗi tối,… Cảm ơn cô vì đã dạy dạy dỗ con, đã hình thành cho con nhân cách mà đến bây giờ con có thể tự hào nói rằng con có một nhân cách đẹp. Nhưng hành động thì luôn đáng giá hơn lời nói cô nhỉ, vậy nên con vẫn đang cố gắng phát triển bản thân từng ngày để có thể trở thành phiên bản tốt nhất của chính mình. Đọc đến đây chắc mọi người cũng đã hiểu, cô vừa là thầy vừa là bạn, cũng vừa là mẹ của mình.

Nhân ngày 20/11, ngày đặc biệt nhất với những người thầy cần mẫn trong sự nghiệp trồng người, con chúc cô thật nhiều sức khỏe, thật hạnh phúc, luôn giữ cho mình thái độ tích cực với nụ cười trên môi và tiếp tục là một người thầy đại thành công trong sự nghiệp cầm phấn cao quý của mình. Con cảm thấy bản thân thật may mắn và hạnh phúc vì đã được làm học trò, làm con của mẹ. Happy Teacher’s Day.

                                                            Học sinh của cô: Con

                                                           

Bài tin liên quan
Chính phủ điện tử
Tin đọc nhiều
Liên kết website
Thống kê truy cập
Hôm nay : 2
Hôm qua : 26
Tháng 12 : 2
Năm 2021 : 8.770