Wednesday, 01/12/2021 - 04:17|
Chào mừng bạn đến với cổng thông tin điện tử của Trường THCS Xương Giang

Người mẹ tuyệt vời của tôi

Quãng thời gian quý giá nhất của đời người có lẽ chính là tuổi học trò. Đó là khoảng thời gian chúng ta được cắp sách tới trường, học bao điều hay lẽ phải và cũng là khoảng thời gian ta được gắn bó với mái trường thân yêu, với thầy cô và bạn bè mến thương. Trong khoảng thời gian tươi đẹp ấy, chắc hẳn ai cũng có ấn tượng và tình cảm đặc biệt với một thầy cô nào đó. Tôi cũng vậy, suốt chặng đường vừa qua, cô Nguyễn Thị Ngọc Lan- người mẹ thứ hai của tôi chính là người cô giáo tôi ấn tượng nhất.

Cô giáo Nguyễn Thị Ngọc Lan – Giáo viên Tiếng Anh, trường THCS Xương Giang.

Trước hết, điều khiến tôi ấn tượng ở cô là một cô giáo có dáng người nhỏ nhắn và một trái tim giàu lòng nhân ái, vị tha. Hồi cô mới nhận lớp, lũ “con nít” chúng tôi còn là học sinh lớp Sáu, vẫn còn khá nghịch ngợm và ham chơi. Nhưng cô không hề trách mắng mà cô còn chỉ bảo cho chúng tôi từng li từng tí một, dạy chúng tôi phải trưởng thành, chững chạc và tự lập hơn. Tập thể lớp A1 cũng từ đó mà gắn bó, đoàn kết với nhau hơn. Cô cũng là một cô giáo hiền dịu nhưng vô cùng nghiêm khắc, học ra học, chơi ra chơi. Đồng thời, cô Ngọc Lan cũng rất tâm lý với học sinh. Nhiều buổi kiến thức quá nặng, cô lại dành giờ ra chơi kể cho chúng tôi nghe những câu  chuyện thú vị để giải tỏa căng thẳng. Những khi chúng tôi mắc lỗi, cô nhẹ nhàng nhắc nhở với vẻ buồn rầu làm cho chúng tôi hiểu rằng mình đã sai. Từ đó, chúng tôi tìm cách cải thiện lỗi lầm của bản thân để tiến bộ hơn, làm cho cô vui lòng.

Cô không chỉ gây ấn tượng với tôi về tính cách hiền dịu, vị tha, nhân hậu nhưng cũng rất nghiêm khắc mà cô còn in dấu ấn đậm sâu trong lòng tôi là một người mẹ ân cần, tần tảo chăm sóc, nuôi dưỡng đàn con thơ dại của mình. Mỗi khi có bạn nào bị ốm, bị thương cô đều lo lắng, chăm sóc chu đáo. Hay có bạn nào gặp vấn đề trong học tập, tự ti thì cô đều tìm cách an ủi, động viên và giúp đỡ bạn đó. Chúng tôi đã có rất nhiều kỉ niệm đáng nhớ bên cô. Thế nhưng, kỉ niệm sâu sắc nhất mà tôi nhớ mãi không quên  đó chính là lần chúng tôi thăm một bạn cùng lớp bị bệnh, phải nằm viện chữa trị. Cô nhắn nhủ đến chúng tôi rằng, đây là một khoảng thời gian cực kì khó khăn với bạn ấy khi mà bạn vừa phải chữa bệnh, vừa phải tập trung học hành để theo kịp tiến độ với chúng tôi trên lớp. Trong khoảng thời gian này, chắc hẳn bạn rất cần sự động viên, sẻ chia, cảm thông và giúp đỡ của mọi người xung quanh. Nghe theo lời dạy bảo chân tình của cô, chúng tôi đã chia làm nhiều nhóm, mỗi nhóm năm bạn lần lượt vào thăm bạn ấy. Nhìn gương mặt tươi cười, hạnh phúc của bạn khi chúng tôi đến thăm, tôi vui và cảm động lắm. Cô Lan là vậy đấy, cô luôn giúp chúng tôi hoàn thiện bản thân dù là về năng lực hay phẩm chất đạo đức cần có.

Tôi rất hạnh phúc và tự hào khi là thành viên trong đại gia đình 8a1 đoàn kết. Quả thực, thầy cô, bạn bè và mái trường đã làm nên tuổi học trò - một thời áo trắng tinh khôi đáng nhớ. Có lẽ sau này khi nhớ lại, tôi vẫn sẽ mãi luyến lưu giây phút vui vẻ tuổi học trò và người mẹ tuyệt vời của chúng tôi.

Cô Nguyễn Thị Ngọc Lan (áo vàng) chụp ảnh cùng tập thể lớp 8a1

                                                 Hà Quỳnh Trang – Học sinh lớp 8a1

Bài tin liên quan
Chính phủ điện tử
Tin đọc nhiều
Liên kết website
Thống kê truy cập
Hôm nay : 2
Hôm qua : 26
Tháng 12 : 2
Năm 2021 : 8.770